Một con Cáo cực kì tinh ranh mời Cò đến ăn tối, và bày ra một món súp trong chiếc đĩa dẹt. Cò không tỏ vẻ gì giận dữ trước trò đùa của Cáo. Một thời gian sau đó, Cò mời cáo đến ăn tối. Cáo đến đúng hẹn, chẳng nhớ gì đến trò gian trá của mình trước đây, nên cũng không nghi ngờ gì về sự báo thù mà Cò đã trù tính.
Những bài mới nhất
-
Cáo và Cò
21/02/2012, của Nguyễn Tấn Đại -
Apocalyspe Now
21/02/2012, của Nguyễn Tấn ĐạiBước chân vào bên trong cửa là cả một thế giới khác hẳn cái tĩnh lặng đêm khuya bên ngoài. Đèn nhấp nháy mờ tỏ. Nhạc xập xình. Áo quần ngắn cũn cỡn. Mùi nước hoa đủ kiểu nam nữ trộn lẫn pha quyện vào nhau, mỗi bước chân qua thơm phức một mùi, một bước chân lại nồng nàn mùi khác...
-
Trai năm thê bảy thiếp
21/02/2012, của Nguyễn Tấn Đại
Không phong độ như một người đàn ông cao to khoẻ khoắn. Không đẹp trai như một thanh niên lịch lãm hào hoa. Lưng hơi gù. Người hơi thấp. Dáng hơi mập. Đầu hơi... trọc. Nhưng có lẽ anh ta có những thứ khác mà những người cao to, khoẻ khoắn, đẹp trai, hào hoa phong nhã,... không có được, hoặc không đủ để thu hút các cô gái và các quý bà lao vào như ong như bướm trước ngọn đèn đêm... -
Sói và Cừu non
16/02/2012, của Nguyễn Tấn Đại
Một con Sói uống nước trên đầu nguồn, nhận thấy một con Cừu non đang uống nước dưới chân suối, liền tiến lại gần giận dữ. Sói kết tội Cừu non dám làm bẩn đục dòng nước của nó. Để xin lỗi, Cừu non phân trần rằng chỉ uống nước thấp dưới chân Sói, và nước không thể chảy ngược lại đầu nguồn. Sói càng giận điên lên... -
Bật sáng tương lai
16/02/2012, của Nguyễn Tấn Đại
Cả nhà mở toang cửa ra cho mát, nằm dài trên chiếc chiếu tre. Mẹ lim dim nghe nhạc. Hai cha con nằm ôm nhau nói chuyện như hai người bạn trẻ con. Bé Thỏ chạy đi tìm quả địa cầu, ôm vào trong lòng.- Trái Đất đã bớt nóng chưa?
- Ừ, Trái Đất đã bớt nóng rồi.
-
Thế giới lặng yên
16/02/2012, của Nguyễn Tấn Đại
Người mảnh khảnh. Rón rén nhìn. Chú búp bê bọ rùa nhún nhảy hát ca vui nhộn; cháu khép nép nhoẻn miệng cười. Trong đầu óc bé bỏng của mình, cháu có hiểu tại sao những thứ đồ chơi phát ra âm thanh, nào xe lửa, nào điện thoại,... giờ đây tất cả đều câm lặng? Tiếng nói cháu nghe được chỉ vang vọng từ một miền kí ức nào đó sâu thăm thẳm trong đầu... -
Con và cổ tích
13/02/2012, của Nguyễn Tấn Đại
Từ toà lâu đài cổ tích, nàng Lọ Lem của con hiện ra trong đời thật. Toà cao ốc với con không có nghĩa gì. Chỉ có những mái vòm, đỉnh tháp, những cổng to tường cao, đèn điện sáng choang, bà tiên cầm chiếc đũa thần hô biến nàng Lọ Lem thành công chúa cưỡi chiếc xe thần đến gặp chàng hoàng tử trong mơ. Đó là toà lâu đài của niềm ước mơ hạnh phúc. Cổ tích của con cũng là đời thật. -
Thượng thọ
13/02/2012, của Nguyễn Tấn Đại
Năm mươi lăm năm qua đi cùng với bao biến cố thăng trầm của lịch sử, bao sự đổi thay kể cả bi đát lẫn diệu kì của đất nước, Cô vẫn bình thản làm những công việc tự thấy cần phải làm -
Hai đứa bé ăn xin
13/02/2012, của Nguyễn Tấn ĐạiHai vợ chồng ngồi quán cơm sáng. Hai đứa bé, chắc cỡ 14-15 tuổi, bước vào. Đứa sau cao to, mắt nhắm nghiền, vịn vai đứa trước thấp bé, cả hai ăn mặc xuềnh xoàng. Đứa trước quỳ sụp xuống bên chân, mặt thiểu não, cúi đầu lạy, lí nhí xin cho vài đồng. Tình huống hết sức đột ngột và khó chịu.
-
Hoàng tử bé (XXVII)
29/10/2011, của Nguyễn Tấn Đại
Tôi biết chắc rằng cậu đã trở về hành tinh của mình, bởi vì, bình minh hôm sau tôi đã không còn thấy thân thể của cậu. Một thân thể chẳng nặng nề gì mấy… Và ban đêm tôi thích lắng nghe sao. Giống như là năm trăm triệu cái lục lạc…Nhưng còn có một điều bất thường xảy ra. Cái rọ mõm tôi vẽ cho hoàng tử bé, tôi đã quên cho nó một cái vòng da. Cậu sẽ không thể nào buộc nó vào mõm con cừu được. Nên tôi tự hỏi: “Chuyện gì đã xảy ra trên hành tinh của cậu? Có thể là con cừu đã ăn mất bông hoa…”
Nguyễn Tấn Đại
Lời bình mới nhất