Tôi đưa mắt nhìn xuống phía chân tường và giật nảy mình. Nó ở đó, mình vươn thẳng về phía hoàng tử bé, một con rắn vàng loại có thể xử bạn trong vòng ba mươi giây. Vừa cho tay vào túi lục tìm khẩu súng ngắn tôi vừa sải từng bước dài, nhưng nghe thấy tiếng động, con rắn liền nhẹ nhàng trườn đi trong cát, như một vệt nước chết và, không quá vội vã, len lỏi giữa các hòn đá với một tiếng động như kim loại vang nhẹ.
Những bài mới nhất
-
Hoàng tử bé (XXVI)
29/10/2011, của Nguyễn Tấn Đại -
Hoàng tử bé (XXV)
22/10/2011, của Nguyễn Tấn Đại
Tôi đưa gàu nước lên môi cậu. Cậu uống, đôi mắt nhắm nghiền. Thật êm đềm như một nghi lễ! Thứ nước này là gì đó khác hẳn một thức uống. Nó đã được tạo ra từ những bước chân dưới bầu trời sao, từ tiếng hát của chiếc ròng rọc, từ sự gắng sức của đôi tay tôi. Nó thật tốt cho trái tim, như một món quà. Hồi tôi còn nhỏ, ánh sáng từ cây thông Giáng sinh, tiếng nhạc thánh lễ lúc nửa đêm, cùng những nụ cười dịu dàng, tất cả đã tạo nên vầng sáng lung linh quanh món quà Giáng sinh mà tôi được nhận. -
Hoàng tử bé (XXIV)
22/10/2011, của Nguyễn Tấn ĐạiCậu nhìn tôi và hiểu được tôi đang nghĩ gì:
- Cháu cũng thấy khát… Mình đi tìm một cái giếng đi chú…
Tôi vung tay thất vọng: thật là phi lí khi đi tìm cầu may một cái giếng giữa mênh mông sa mạc. Tuy vậy, chúng tôi vẫn cất bước.
Khi chúng tôi đi, hàng giờ, trong im lặng, màn đêm đã buông xuống và các ngôi sao bắt đầu toả sáng. Tôi thấy chúng cứ chập chờn như trong mơ, người hơi nóng sốt vì cơn khát.
-
Hoàng tử bé (XXIII)
02/10/2011, của Nguyễn Tấn Đại
Đó là một người chuyên bán các viên thuốc được bào chế để chống khát. Người ta uống mỗi tuần một viên và sẽ không còn cảm thấy khát nữa.- Tại sao bác bán thứ này? - Hoàng tử bé hỏi.
- Nó giúp tiết kiệm được khối thời gian, - người bán hàng trả lời. - Các chuyên gia đã tính toán kĩ. Người ta tiết kiệm được năm mươi ba phút mỗi tuần.
-
Hoàng tử bé (XXII)
02/10/2011, của Nguyễn Tấn ĐạiBỗng một chuyến tàu tốc hành sáng rực, gầm vang như tiếng sấm, làm rung chuyển cả căn phòng bẻ ghi.
- Họ vội vã quá, - hoàng tử bé nói. - Họ đi tìm gì vậy?
- Chính người lái tàu cũng không biết họ đi tìm gì, - người bẻ ghi đáp.
-
Hoàng tử bé (XXI)
02/10/2011, của Nguyễn Tấn Đại
- Tốt nhất là nên quay lại vào cùng giờ giấc, - con cáo nói. - Chẳng hạn, nếu bạn đến lúc bốn giờ chiều, thì từ ba giờ mình đã bắt đầu thấy hạnh phúc. Thời giờ càng trôi qua mình lại càng hạnh phúc hơn. Cho tới bốn giờ, mình sẽ trở nên bồn chồn và lo lắng: mình sẽ khám phá ra cái giá của hạnh phúc! Nhưng nếu bạn đến bất kì lúc nào, mình sẽ không biết giờ giấc để sửa soạn trái tim… Cần phải có lề lối. -
Hoàng tử bé (XX)
03/09/2011, của Nguyễn Tấn Đại
- Các bạn là ai? - Cậu ngơ ngác hỏi chúng.- Chúng tôi là hoa hồng, - các bông hoa trả lời.
- A! - Hoàng tử bé thốt lên…
Và cậu cảm thấy buồn bã. Bông hoa của cậu đã nói rằng nó chỉ có duy nhất trong vũ trụ. Giờ trước mặt cậu là năm ngàn bông hoa như nó, rất giống nhau, chỉ trong một khu vườn.
-
Hoàng tử bé (XIX)
03/09/2011, của Nguyễn Tấn Đại
Hoàng tử bé trèo lên một ngọn núi cao. Trước giờ cậu chỉ biết đến núi qua ba ngọn núi lửa cao đến đầu gối cậu. Và cậu vẫn dùng ngọn núi lửa đã tắt như một chiếc ghế đẩu. “Trên một đỉnh núi cao như thế này, - cậu nghĩ bụng, - mình sẽ có thể thấy khắp hành tinh và tất cả mọi người…” Nhưng cậu không thấy gì ngoài những cột đá lởm chởm gai góc. -
Hoàng tử bé (XVIII)
03/09/2011, của Nguyễn Tấn Đại
Vốn có lần thấy được một đoàn lữ hành đi ngang qua, bông hoa nói:- Con người hả? Tôi nghĩ là họ có sáu bảy người gì đó. Tôi thấy họ cách đây nhiều năm rồi. Nhưng chẳng ai biết có thể tìm thấy họ ở đâu. Gió đưa họ đi. Họ không có rễ, thật là bất tiện cho họ.
-
Hoàng tử bé (XVII)
22/08/2011, của Nguyễn Tấn Đại
- Tôi có thể đưa bạn đi xa hơn cả tàu thuyền, - con rắn nói.Rồi nó cuộn mình quanh gót chân hoàng tử bé, như một chiếc vòng vàng:
- Tôi mà chạm vào ai, người đó sẽ được tiễn đưa về lòng đất nơi họ đã sinh ra, - nó nói tiếp. - Nhưng bạn trong trắng lắm và lại từ một ngôi sao trời hiện xuống…
Nguyễn Tấn Đại
Lời bình mới nhất