Những đoàn đưa tang cứ tiếp nhau đi qua mỗi tuần. Cần phải đi qua Newclare mới đến được nghĩa trang. Những đoàn người đưa tiễn dài, ngắn, những chiếc xe hai tầng đi thuê, những chiếc xe hơi, xe tải nhỏ; những người nghèo khổ và thấp hèn, những người giàu và trưởng giả học làm sang. Tất cả đều da đen, điều không thể tránh khỏi.
Những bài mới nhất
-
Dọc theo con đường yên tĩnh
16/07/2012, của Nguyễn Tấn Đại -
Sói, Cáo và Khỉ
16/07/2012, của Nguyễn Tấn Đại
Sói và Cáo kiện nhau, nhờ Khỉ phân xử. Sói tố rằng Cáo đã lấy cắp đồ dự phòng của mình, còn Cáo một mực từ chối. Khỉ vốn hiểu mỗi bên có thể làm gì, chưa biết phải tin ai; vì thế mà tỏ ra vô cùng bối rối. -
Kiến và Ve sầu
16/07/2012, của Nguyễn Tấn Đại
Kiến đem chỗ lúa mì bị ẩm ướt qua mùa đông ra phơi khô. Ve sầu đang đói cồn cào, đến xin Kiến vài hạt cầm cự cho qua lúc ngặt nghèo. Kiến nghiêm giọng bảo Ve sầu rằng phải biết chăm chỉ tích cóp trong suốt mùa hè để có thể sống được qua mùa đông. -
Con Chó và cái Bóng
16/07/2012, của Nguyễn Tấn Đại
Một con Chó đi qua cây cầu bắc ngang dòng sông, miệng ngậm một miếng thịt. Ánh nắng Mặt trời chiếu xuống làm miếng thịt dưới nước trông to hơn bình thường. Lòng ham muốn nổi lên, thúc nó thèm thuồng miếng thịt nhìn thấy dưới kia. -
Quán cơm bình dân... phong cách
04/07/2012, của Nguyễn Tấn ĐạiCó thể nói đây là một trong những quán cơm bình dân hiếm hoi ở Sài Gòn rất có... phong cách bình dân. Diện tích nhỏ, khách thường đông, vậy mà vẫn luôn giữ được sạch sẽ. Sạch không phải do khách ăn, bởi con người ta từ nghèo tới giàu từ sang tới hèn vô khối người đã quên mất thói quen giữ vệ sinh chung. Sạch là do bất kể người khách nào rời bàn đứng lên là ngay lập tức chỗ ấy được dọn sạch tinh tươm, từ mặt bàn đến dưới gầm bàn. Sạch nhìn từ quầy để thức ăn đến cách sắp xếp chén dĩa, muỗng đũa. Cơm và đồ ăn không thuộc loại xuất sắc, nhưng dễ ăn, ít ngán.
-
Thiền rửa chén
04/07/2012, của Nguyễn Tấn Đại
Nếu tôi không có khả năng hạnh phúc trong khi đang rửa chén, chỉ muốn rửa cho xong để đi ăn tráng miệng, thì chắc chắn tôi cũng không có khả năng để thưởng thức món tráng miệng của tôi. Bởi vì trong khi ăn tôi lại nghĩ đến chuyện này chuyện nọ và cái thú được ăn món tráng miệng thơm và ngon lại bay mất. (Thích Nhất Hạnh) -
Lời con trẻ
04/07/2012, của Nguyễn Tấn ĐạiTrong cái thành phố tất bật sôi động này, bao nhiêu sự kiện, mối va chạm, tiếp xúc xảy ra hàng ngày, đập vào mắt ghi vào óc con trẻ; nhưng mấy người lớn biết cách hay đủ thời gian để trả lời cho con, giải đáp những thắc mắc không ngưng xuất hiện, giúp cho chúng phân định được cái sai cái đúng, để chúng biết đánh giá giá trị của mỗi một hành động, kể cả khi cái sai hoành hành và cái đúng trở thành hiếm hoi? Những thế hệ trẻ lớn lên thiếu sự phân định đúng sai phải trái, tương lai trở thành rường cột của xã hội thì cái xã hội ấy sẽ trở thành thế nào?
-
Ngựa và Hươu
12/03/2012, của Nguyễn Tấn Đại
Ngựa thuở còn chưa bị thuần hoá đóng hàm thắng cương, một hôm đến phàn nàn với bác Nông dân rằng Hươu dám đến ăn cỏ trong bãi nhà mình, và cậy bác giúp trả thù. “Ta rất muốn giúp, - bác Nông dân nói, - nhưng ngươi phải chịu nghe theo lời ta.” Ngựa đồng ý. -
Người lớn và những con số
12/03/2012, của Nguyễn Tấn ĐạiĐã tự bao giờ, người ta đo lường cái đẹp và kì vĩ của một công trình nào đó qua giá trị của đồng tiền bỏ ra? Đã tự bao giờ, người ta đo lường sự thành công của một người bằng các con số thay vì giá trị thực sự mà người ấy mang lại cho cuộc sống, cho xã hội, cho từng con người?
-
Cha, và con, và người nông dân
12/03/2012, của Nguyễn Tấn ĐạiĐúng là giáo dục và xã hội đang có khối vấn đề phải giải quyết, với bao nhiêu giá trị thực hư đảo lộn. Thế nhưng, khi mải mê tìm lỗi ở xung quanh đôi lúc người ta lại quên mất chính vai trò của bản thân mình. Con gái lớn đến 6 tuổi để người cha mới phát hiện ra sự xa lạ với gốc gác nông dân của con mình, vì "hàng ngày nó vẫn bị nhồi nhét vào đầu rằng, nông dân là một cái gì đó không đẹp", đó đã là khá trễ
Nguyễn Tấn Đại
Lời bình mới nhất