Da em rám bụi đường,
tóc em vàng nắng phố,
và đôi mắt đen
nhìn về đâu xa thẳm...
Nguyễn Tấn ĐạiCuộc đời là một chuyến viễn du bất tận...
Da em rám bụi đường,
tóc em vàng nắng phố,
và đôi mắt đen
nhìn về đâu xa thẳm...
Mặt trời to lớn dường kia
Giờ bé lại vừa ngang khung cửa sổ
Ước mơ màu xanh dịu vợi
Vẫn xa hút tầm tay
Viết tiếp câu chuyện "Cha, và con, và người nông dân", hay là về ước mơ công chúa của các cô bé thị thành.
Cô hay cho chúng tôi những bài thơ nằm ngoài cả sách giáo khoa, những bài thơ đăng đây đó trên báo chí mà tìm được sự đồng cảm từ nơi miền cao nguyên xa hút... Bài “Mảnh vá trên vai” của Tô Đông Hải đã được cô cẩn thận chép tay rồi đọc cho cả lớp nghe, trong một lần như thế.
Tối Noel, trước khi đi ngủ, thấy con gái lui cui gắn gì đó trên cửa tủ lạnh mà ba không để ý. Sáng ra, được nghỉ lễ ở nhà một mình mới phát hiện ra một bức thư gửi... ông già Noel. Một tờ giấy nhỏ viết bằng bút chì, chặn lại bằng những cục nam châm mẹ dùng để treo hình ảnh lên bảng khi dạy học.
(Tặng bạn Trương Phước Lai)
Thân viễn phương
Hồn bổn xứ
Ngày vùi đầu thí nghiệm
Đêm trải mình làm thơ
Miệng cười khinh bạc ngạo nghễ
Lòng đau giằng xé ruột gan [...]
Ì ầm sóng vọng non xanh
Trời mây giăng trắng Ngũ Hành ngày đông
Gió qua ru những tim hồng
Vẳng lời kinh trút nỗi lòng trần ai
Có một đống cỏ khô ngon lành, Bò tiến lại gần muốn ăn. Chó nhảy xổ lên gầm gừ nhe răng sủa vang.
Chó hay lân la mơn trớn ông Chủ, và đáp lại ông Chủ cũng thường ôm ấp vuốt ve Chó. Những cử chỉ âu yếm lẫn nhau đó làm cho Lừa ghen tị, vì nó vẫn bị tất thảy mọi người đối xử tệ bạc, đánh đập không thương tiếc. Không biết phải làm sao cho vơi bớt nỗi bất hạnh, nó nghĩ rằng Chó được sung sướng là vì biết cách mơn trớn ông Chủ, và nếu mình làm được như thế thì hẳn là người ta cũng sẽ đối xử với mình giống như với Chó...
Con trai lên hai tuổi, bi bô tập nói. Chở con đến ngã tư, cha đưa tay chỉ đèn đỏ rồi trỏ trỏ xuống đất: “Đèn đỏ. Dừng lại”. Con ngọng nghịu làm theo: “Chèn chỏ. Dừng dại.” Tay khum khum trỏ xuống tay lái xe. Cha lại chỉ đèn xanh, đưa tay về phía trước: “Đèn xanh. Chạy đi.” Con hùng dũng đưa nguyên nắm đấm về phía trước, miệng líu lo: “Chèn chanh. Chại chi.”
2008 - 2026 Nguyễn Tấn Đại
Sơ đồ
| Se connecter |
Contact |
RSS 2.0
Lời bình mới nhất