Trong cuộc hành trình này, tôi có một dịp quay trở lại Paris. [...] Nghĩ đến Paris, có thể ta thường hay nghĩ đến chốn đô hội phố phường hoa lệ. Nhưng đón những bước chân đầu tiên tôi đến Paris là một thế giới... ngầm trong lòng đất.
Những bài mới nhất
-
Strasbourg kí sự (6)
26/05/2013, của Nguyễn Tấn Đại -
Strasbourg kí sự (5)
17/05/2013, của Nguyễn Tấn Đại
UNESCO thể hiện rất rõ tinh thần tôn trọng đặc thù văn hoá bản địa [...] Dọc hai bên đường của tất cả các lối đi bên trong trụ sở, hầu như luôn luôn có các cuộc triển lãm hay các vật phẩm văn hoá nghệ thuật trang trí có nguồn gốc từ nhiều nước khác nhau. Tất cả các bảng hiệu và thông tin chỉ dẫn thì đương nhiên đều phải bằng sáu ngôn ngữ chính thức của Liên hiệp quốc. -
Strasbourg kí sự (4)
16/05/2013, của Nguyễn Tấn Đại
Là thành phố đông dân thứ bảy của cả nước Pháp, nhưng Strasbourg chỉ có chưa đến 500.000 dân trong nội thị. Mệnh danh là một trong hai thành phố “đầu não” của châu Âu, Strasbourg lại không có dáng vẻ rộn rịp sầm uất. Ngoại trừ các con đường cao tốc bao quanh thành phố, ở nội thị thành phố này không có những đại lộ lớn mà chủ yếu là những con đường nhỏ. -
Strasbourg kí sự (3)
15/05/2013, của Nguyễn Tấn Đại
Nơi tôi làm việc có tên là Phòng thí nghiệm Liên đại học về Khoa học Giáo dục và Truyền thông, viết tắt là LISEC, nằm ở tầng áp mái trên cùng. Có hai ngõ đi lên, một là cái thang máy “tí hon” vì chỉ vừa đủ chỗ cho... hai người đứng, phải khéo léo xoay ngang rón rén cúi người mới bấm được nút lên lầu hai, bởi vậy trừ khi phải mang vác gì nặng, còn thì tôi hay đi bộ lên qua ngõ cầu thang gỗ, chân cố bước nhẹ nhưng vẫn cứ kêu đồm độp giống như nện giày đinh. -
Strasbourg kí sự (2)
14/05/2013, của Nguyễn Tấn Đại
Ngay giữa khu trung tâm của trường là toà nhà chính có tên là “Cung điện đại học” (Palais Universitaire) đường bệ uy nghi. Trước mặt là bãi cỏ trải dài, hai bên hai hàng cây khô trụi lá; tháng ba giờ này vẫn còn là cuối mùa đông. Rải rác vài nhóm sinh viên ngồi trên ghế gỗ bố trí dọc hai bên đường đi hay quây quần trên bãi cỏ nói chuyện, đàn hát. Bức tượng nhà thơ nhà văn nhà biên kịch Goethe rêu phong bình thản nhìn đám trẻ con của ngôi trường tiểu học ngay bên cạnh chơi đùa, và không biết có chút nào thương hại dành cho anh chàng “nhà quê” đang đi lòng vòng hỏi chỗ mà chẳng ai biết để chỉ cho chính xác hay không. -
Strasbourg kí sự (1)
12/05/2013, của Nguyễn Tấn Đại
Cũng giống như đường tàu hoả của Việt Nam, tàu cao tốc Paris CDG-Strasbourg đi qua chủ yếu là vùng nông thôn với vài điểm dừng vắng vẻ. Hầu hết dọc đường là đồng quê và những làng mạc nhỏ. Nếu như mỗi ngôi làng Việt Nam thường có đặc trưng là luỹ tre với con trâu gặm cỏ, thì hầu hết những ngôi làng Pháp lại có vài mươi nóc nhà quần tụ quanh một ngôi nhà thờ, với những con đường nhỏ uốn lượn quanh quanh. -
Đơn Dương trong tôi (3)
11/05/2013, của Nguyễn Tấn ĐạiDưới áp lực phải thắng cách biệt từ 6 bàn trở lên mới giành được vé đi Đà Lạt, đội Thạnh Mỹ đã dẫn trước 3-0 với sự tung hoành của ”danh thủ” Kiếm. Nhưng trong một pha tấn công, đội Bán công Dran ghi được một bàn vào lưới đội Thạnh Mỹ, trọng tài thổi còi công nhận bàn thắng thì các cổ động viên quá khích nhao nhao phản đối vì cho rằng trước đó đội Bán công Dran đã phạm lỗi. Không khí trở nên căng thẳng.
-
Đơn Dương trong tôi (2)
10/05/2013, của Nguyễn Tấn ĐạiCả trường tập trung vòng quanh khu lửa trại. Đêm tối. Đèn điện tắt hết. Ngọn lửa xuất hiện từ trên cao. Mọi người ồ vang. Ngọn lửa từ từ trượt xuống, trượt xuống trong bài gọi rước lửa của thầy Hiệu trưởng Lê Thanh Hợi vang vang trầm hùng hơi thở núi rừng. Nó trượt xuống giữa chừng rồi... đứng yên. Ngay chỗ gấp khúc duy nhất. Mặc dây rung. Mặc bài gọi rước lửa hào hùng. Mặc đám đông hò reo. Nó vẫn đứng yên. Chàng Phó nóng đỏ mặt mày… Giải pháp cuối cùng : ngọn lửa đứng yên từ xa, và ngọn đuốc tay châm bùng lên ngọn lửa trại bập bùng…
-
Đơn Dương trong tôi (1)
09/05/2013, của Nguyễn Tấn ĐạiNgày xửa ngày xưa, ở một vương quốc nọ giữa núi rừng cao nguyên, có một cộng đồng sinh sống trong một thung lũng nhỏ, có con sông Đa Nhim chảy ngang. Con sông tương truyền là dòng nước mắt của nàng Hơ Bian khóc chồng Ka Lang đi kiện trời cứu dân không thành... Bác sĩ Yersin trên hành trình khám phá cao nguyên Lang Bian đã đi ngang vùng đất đó. Đứng trên cao nhìn xuống, thung lũng đầy mây trắng bay. Và ông gọi nó bằng một cái tên thân thương: Thung lũng Mây...
-
Chị
09/05/2013, của Nguyễn Tấn Đại
Rồi đạn bom thôi thét gàoChiến tranh ngừng khói lửa
Tuổi thơ lặng lẽ trôi
Thời gian đi ngang cửa...
Nguyễn Tấn Đại
Lời bình mới nhất