Mười một nàng con gái vậy mà vui
Lớp chỉ toàn đồ ăn và tiếng nói
Học lơ mơ cô bực mình la mãi
Đến mệt hơi cô giận nói “Tant pis”.
Nguyễn Tấn ĐạiCuộc đời là một chuyến viễn du bất tận...
Mười một nàng con gái vậy mà vui
Lớp chỉ toàn đồ ăn và tiếng nói
Học lơ mơ cô bực mình la mãi
Đến mệt hơi cô giận nói “Tant pis”.
Sẽ không còn mặc lại tà áo trắng,
Có nhớ không các thiếu nữ sắp ra trường?
Không gặp lại hàng ngày những khuôn mặt thân thương,
Có buồn không các chàng trai sắp làm cậu tú?
Vợ đã chọn nghề và vẫn luôn thực hành nghề bằng một niềm tin đơn giản. Cái niềm tin không chỉ có ở riêng vợ, mà còn ở nhiều người thân quen, bạn bè đồng trang lứa, ở bao đồng nghiệp biết tên và không biết tên trên khắp mọi miền đất nước. Cái niềm tin vẫn lan toả tiềm tàng để một ngày nào đó cùng hội tụ và bung nở như hoa.
Ba đi xa dài ngày. Một mình mẹ ở nhà loay hoay vừa việc trường việc lớp, vừa trông nom hai chị em. Cuối tuần ba mẹ mở Skype gọi nhau nói chuyện. Có những lúc bận bếp núc, mẹ lấy cái máy tính xách tay mini mở phim trên mạng cho Gấu Trúc xem. Đến lúc quay vào, thấy màn hình đen thui, kiểm tra lại thì mới phát hiện ra là vì quen vuốt máy tính bảng của dì Tư nên khi hết đoạn phim, Gấu Trúc cũng vuốt luôn cái màn hình tinh thể lỏng để chọn phim khác.
So với mục đích quản lí của Bộ Công an, mỗi một vị trí của chuỗi mã số 12 chữ số này đều gây lãng phí nguồn tài nguyên ở mức độ cực lớn mà hiệu quả tích hợp thông tin không tương xứng. Với cùng mục đích, cấu trúc mã định danh công dân đã nêu trong bài Lời giải cho “đề bài” mã định danh công dân 10 con số của GS Ngô Bảo Châu có nhiều ưu điểm hơn. Đó có thể không phải là giải pháp tối ưu sau cùng, nhưng chắc chắn gợi ra được một hướng đi để tìm những giải pháp cân bằng nhiều yếu tố lợi ích cả ngắn hạn và lâu dài, cả ở góc độ nhà quản lí lẫn người dân.
Với cấu trúc mã định danh 10 chữ số này, trên lí thuyết có thể cấp cho mọi công dân Việt Nam trong vòng 1.000 năm. Nhìn vào mỗi mã định danh của một người, ta có thể nhanh chóng biết ngay người đó bao nhiêu tuổi, và đăng kí thường trú ở đâu khi mới sinh ra.
Đứng giữa lòng hồ, nhìn về phương Nam. Mênh mông nước nguồn, dạt dào sóng vỗ. Núi đồi xa xa, chìm trong mây mù. Gió lồng lộng thổi, lòng se sắt buồn... Cả xứ Dran khuất dưới tầm mắt. Bờ đập ngăn đôi dòng, ngọn nguồn cách trở. Sông dài thoi thóp nằm yên qua ngày đoạn tháng... Một mái chùa thấp thoáng trong mây mù, giữa núi đồi trùng điệp. Dường như đây là cứu cánh tâm linh, ngăn trở tầm mắt mà không cách li tâm hồn! Có vẻ như mái chùa này là điểm nhìn giao hoà giữa thượng nguồn ăm ắp và hạ nguồn khao khát...
Toàn bộ công trình được xây bằng đá màu hồng sậm, tạo cho toà giáo đường một dáng vẻ trang nghiêm trầm mặc, mỗi người đi ngang hay bước vào trong bỗng mặc nhiên thu mình nhỏ bé, đi nhẹ nói khẽ, kính cẩn trước một quyền năng tối thượng vô hình. Cho đến thế kỉ XIX, đây vẫn là toà giáo đường cao nhất ở phương Tây; và đến cả Victor Hugo, “cha đẻ” của anh gù Quasimodo nhà thờ Đức Bà Paris, cũng phải tán thưởng bằng lời nhận xét: “điều kì diệu hoành tráng và tinh tế”.
Những cái tên mà ai cũng chờ đợi khi đến Paris, như tháp Eiffel, Khải Hoàn Môn, nhà thờ Đức Bà,... thì thường chỉ là nơi đến một hai lần rồi thôi. Nhưng nhiều người thích sống ở Paris lại không phải vì những cái tên đó, mà là vì không gian sống hài hoà giữa một siêu đô thị. Ở Paris có những góc phố không lớn, chỉ nhỏ vừa, nhỏ nhỏ hay rất nhỏ, nhưng rất thú vị, và chính những góc ấy mới làm cho thành phố này trở thành nơi đáng mơ ước để sinh sống và làm việc.
Nói đến Paris, người ta thường hay nghĩ đến tên gọi “kinh đô ánh sáng”. Tên gọi này có nguồn gốc từ việc Paris là thành phố đầu tiên trên thế giới thiết lập hệ thống chiếu sáng công cộng vào thế kỉ XVII. Nhưng tôi vẫn ấn tượng nhất với một câu nhận xét của một cô giáo cũ thời đại học, khi trò chuyện sau một buổi học môn chuyên ngành bằng tiếng Pháp: “Điều tôi thích nhất ở Paris chính là người ta có thể làm bất cứ điều gì họ muốn...”
2008 - 2026 Nguyễn Tấn Đại
Sơ đồ
| Se connecter |
Contact |
RSS 2.0
Lời bình mới nhất