Giả sử ở nước Mỹ đang là giữa trưa, thì ai cũng biết rằng mặt trời đang lặn ở nước Pháp. Chỉ cần có thể qua được nước Pháp trong vòng một phút đồng hồ là ngắm mặt trời lặn được rồi. Không may là nước Pháp ở xa quá. Còn trên hành tinh nhỏ xíu của cháu, chỉ cần nhấc ghế lên vài bước là đủ. Và cháu ngắm được hoàng hôn mỗi khi cháu muốn…
Những bài mới nhất
-
Hoàng tử bé (VI)
15/06/2008, của Nguyễn Tấn Đại -
Hoàng tử bé (V)
15/06/2008, của Nguyễn Tấn Đại
Có những hạt mầm rất đáng sợ trên hành tinh của hoàng tử bé, hạt bao báp. Chúng đã xâm nhập khắp mảnh đất đó. Mà với cây bao báp, chỉ cần chậm trễ một chút là sẽ không bao giờ có thể diệt trừ được nữa. Nó che phủ cả hành tinh. Nó cắm rễ sâu vào lòng đất. Và nếu hành tinh quá nhỏ, và nếu bọn bao báp thật nhiều, chúng sẽ làm nó vỡ tan tành. -
Hoàng tử bé (IV)
13/06/2008, của Nguyễn Tấn Đại
Tôi không muốn người ta đọc sách của tôi một cách hời hợt. Tôi đau đớn biết bao nhiêu khi kể lại những kỉ niệm này. Đã sáu năm rồi kể từ ngày anh bạn nhỏ của tôi ra đi cùng với con cừu thân yêu. Nếu tôi cố tả cậu lại ở đây, đó là để mình không quên đi. Thật buồn nếu quên đi một người bạn! Đâu phải ai cũng có được một người bạn. Và tôi có thể trở nên giống người lớn lắm chứ, chỉ toàn nghĩ đến những con số. -
Hoàng tử bé (III)
03/06/2008, của Nguyễn Tấn Đại
Ngay lập tức tôi lờ mờ hiểu ra sự xuất hiện bí hiểm của cậu bé, bèn hỏi:
- Vậy cháu từ hành tinh khác tới hả?
Nhưng cậu bé không trả lời tôi. Cậu vẫn không rời mắt khỏi chiếc máy bay và khẽ lắc đầu:
- Cũng phải thôi, cưỡi nó thì chú đâu thể từ rất xa mà tới được…
Rồi cậu lại đắm mình trong sự mơ màng lặng im. Một lúc sau, lấy con cừu tôi vẽ ra khỏi túi, cậu trầm ngâm ngắm nghía con vật thân yêu của mình. -
Hoàng tử bé (II)
03/06/2008, của Nguyễn Tấn Đại
Tôi tròn mắt sững sờ nhìn cậu bé mới xuất hiện. Đừng quên rằng tôi đang ở giữa chốn hoang vu quạnh quẽ không một bóng người. Thế mà anh bạn nhỏ của tôi chẳng có vẻ gì là lạc đường hay mệt mỏi, không lả người vì đói khát, cũng chẳng hề tỏ ra sợ sệt. Trông cậu không giống một em bé đi lạc giữa sa mạc hoang vu quạnh quẽ không một bóng người. -
Hoàng tử bé (I)
28/05/2008, của Nguyễn Tấn Đại
Mỗi lần gặp ai có vẻ sáng láng một chút, tôi lại thử đưa cho họ xem bức tranh số 1 mà tôi luôn mang theo bên người. Tôi muốn biết phải chăng họ thật sự thông hiểu. Nhưng ai cũng phán: “Đây là cái mũ.” Thôi thì tôi khỏi bàn đến những con trăn khổng lồ, khỏi cánh rừng hoang sơ, và khỏi cả sao trời. Tôi hạ mình xuống ngang tầm của họ. -
Hoàng tử bé (Lời đề từ)
28/05/2008, của Nguyễn Tấn Đại
Tôi xin lỗi các bạn nhỏ vì đã đề tặng cuốn sách này cho một người lớn. Đó là một lời xin lỗi nghiêm túc: đối với tôi người lớn này là người bạn tốt nhất trần đời. Lời xin lỗi thứ hai: người bạn này có thể hiểu được mọi chuyện, kể cả những câu chuyện trẻ con. Lời xin lỗi thứ ba: người ấy sống ở nước Pháp trong đói rét. Người ấy rất cần được an ủi. -
Hai người bạn và con Gấu
28/05/2008, của Nguyễn Tấn Đại
Hai người bạn cùng đi trên một con đường, trông thấy một con Gấu từ xa tiến lại gần phía họ. Người thứ nhất vội vàng trèo lên cây cao, bỏ mặc người bạn đối diện với hiểm nguy, dù từ trước giờ họ vẫn luôn gắn bó khăng khít với nhau. Người kia sực nhớ rằng gấu thường không đụng gì đến những xác chết, bèn nằm dài xuống đất, không cục cựa tay chân, nín thở, cố hết sức cố chống chọi với cái chết. -
Hai con Gà trống và chim Ưng
27/05/2008, của Nguyễn Tấn Đại
Hai con Gà trống cùng yêu một con Gà mái, trở thành tình địch đánh nhau một trận chí tử.
Con thua trận bỏ trốn, rút lui về một góc sân, trong khi con chiến thắng nhảy lên nóc chuồng gáy vang chiến thắng. -
Bàn tay tình yêu đôi lứa
27/05/2008, của Nguyễn Tấn Đại
Tay trong tay.
Như thuở mới yêu nhau.
Những bước chân nhẹ hẫng bồng bềnh
dọc quảng trường điện Louvre, công viên Luxembourg, quảng trường La Concorde...
tay trong tay
sẻ chia hơi ấm trong cái lạnh cắt da thịt chiều Paris...
Nguyễn Tấn Đại
Lời bình mới nhất